vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:

Xin đời cho ta có đôi

18:06 |
Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra giường, anh nghe đầu váng vất. Anh không tin rằng chuyện đơn giản như vậy mà anh và cô có thể chia tay. Cô nỡ làm thế với anh sao.

Thế mà thật đấy. Sau khi gác máy cô lặng thinh, không ăn cơm, tay bó gối, mắt nhìn mọi vật vô cảm. Trông cô nặng trịch ai cũng hốt hoảng, lo âu. Không biết cô và anh có chuyện gì với nhau.

Sáng anh đi làm trong trạng thái lơ mơ, râu không buồn cạo. Nhân viên thấy trưởng phòng hôm nay có gương mặt như sát thủ nên chẳng ai dám cu cưa tán chuyện như mọi hôm.

Cô đi làm mặc bộ đồ đen như để tang ai. Đồng nghiệp trong cơ quan không ai dám hỏi một câu nào. Thỉnh thoảng họ nhìn cô rồi nhìn nhau nheo mắt ngầm bảo "Khí áp thấp nhiệt đới".

Hết giờ anh về, lơ đãng đến xém quên chiếc điện thoại di động là vật bất ly thân.

Tan sở làm mọi người không thấy cô như mọi khi. Sự im lìm như cô đang tan ra từng mảnh vụn tâm hồn, như cô đã biến mất trên cõi đời này.

Về nhà, sau khi tắm xong, mát và dễ chịu. Những nặng nề hôm qua tan biến. Theo thói quen cô nhấc điện thoại và quay số. Sực nhớ chuyện hôm qua, tần ngần giây lát rồi cô dập máy xuống.

Chơi xong ván tennis cuối cùng anh thấy đói. Đi tắm xong, đi ăn. Dễ chịu vì chiều dịu êm man mác. Anh cầm điện thoại di động bấm con sồ quen thuộc của nhà cô. Đầu dây bên kia đổ chuông, có người nhấc máy nhưng không phải cô. Trong anh như có luồng điện chạy từ đầu đến chân rồi chạy ngược trở lên dội vào tim nghe thình thịch. Anh lấy hơi bằng sự kềm nén và nhẹ nhàng: "Cho anh gặp chị Khanh...".

Ngồi cạnh bên em gái, cô biết anh tìm gặp cô. Cô ra dấu từ chối nhận điện, nó ngại ngùng, lí nhí trả lời: "Dạ chị Khanh không có nhà, anh có nhắn gì không ạ?" "Ờ, không sao, anh sẽ gọi lại, vậy nhé". Con bé gác máy nhìn chị nó trách móc.

Cô dám làm thế với anh sao. Anh thừa biết khi nãy cô có ở nhà, thậm chí còn ngồi sát điện thoại chờ anh gọi nữa. Thế mà cô không nhận điện.

Thế là cô chờ nghe con bé lập lại câu anh nói "Anh sẽ gọi lại". Ừ, anh phải gọi lại thôi. Cô nghĩ thế và cười chảnh vì câu hứa hẹn như lời xin lỗi của anh. Cô hả hê và hy vọng. Mình sẽ bắt đầu từ câu nói nào để không hạ thấp phẩm giá của mình. Tỉ như: Anh đâu có giận em phải không? Anh công nhận rằng em nói đúng chứ? Thế thì không được, có vẻ thách thức quá. Hay là: Anh biết anh mà như vậy thì em rất buồn... cũng không được. Anh ta mà nghe thế thì càng làm cao hơn, mình thiệt.

Thí dụ, tưởng tượng đủ thứ câu, nhưng chờ mãi, chờ mãi anh không gọi tới. Em gái thấy cô tội nghiệp mà cũng đáng tội. Nhìn thấy cô cứ nhấp nhỏm chờ điện thoại: "Sao chị kiêu thế, không gọi lại cho anh ấy đi, chờ có mà đến sáng, anh ấy cũng không gọi lại nữa đâu". "Kệ tao, mày đừng chen vào, con nít biết gì mà nói".

Thế mà nó nói đúng, suốt đêm cô cứ chờ nhưng anh không gọi nữa.

Bao lần anh định bấm máy, định dằn lòng bỏ qua nhưng anh không thể chiều theo mãi cái nết ấy của cô. Anh nhất định không gọi.

Lòng anh nặng trĩu xuống nặng nề. Anh thấy không gian quanh anh tù túng ngạt thở. Anh muốn đi đâu xa, thật xa để không còn nghe âm thanh quen thuộc từ chiếc điện thoại di động đó nữa. Cầm nó trên tay anh nhìn nó thờ ơ. Vật vô tri vô giác này mới hôm nào là sự gắn kết không rời giữa hai người mà giờ đây nó trở thành vô dụng và đáng ghét.

Thảy thảy nó trên tay. Anh ngắm nghía nó kỹ hơn mọi ngày, và lần đầu tiên xài nó đến giờ anh cho nó được nghỉ ngơi. Thế là anh tắt máy.

Kể từ hôm đó cô không chờ điện thoại anh nữa. Lòng tự ái cao giá của người phụ nữ trỗi dậy. Cô kiêu như cô bé mới lớn. Chuyển đổi tư tưởng từ sự cần thiết có anh, cô trở nên lạnh lùng vô cảm khi vô tình cả hai chạm mặt nhau trên đường. Một thời gian dài cả hai không liên lạc với nhau.

"Chắc họ chia tay thực sự rồi". Mọi người trong cơ quan anh nói thế. Họ ngạc nhiên khi thấy anh không buồn cạo râu hay cau có trong công việc. "Vậy là tụi mình đỡ tiền mừng rồi nhé. Có quen ai khác thì hai năm mới cưới được chứ đâu có nhanh".

Biết bao chuyện thêu dệt sau lưng anh. Anh thừa biết nhưng cứ lặng thinh. Chẳng ai dám hỏi han về chuyện uống rượu mừng của anh và cô nữa.

Tiệc sinh nhật hôm nay của Ngân chắc sẽ có anh, cô nghĩ thế, vì Ngân là bạn của cả hai người. Trong trang phục thật sinh động và tự tin, cô biết anh đang nhìn cô. Tiệc thật vui và thân mật. Chẳng có ai phát hiện ra anh và cô thời gian gần đây có vấn đề gì. Anh vẫn lịch thiệp rót rượu mời cô và vui cười như không có gì khác lạ cả.

Sàn nhảy trỗi lên khúc samba mà anh và cô ưa thích. Bàn tay anh nắm lấy tay cô và thế là cô ngoan ngoản bước theo anh đến sàn nhảy. Cả hai thật gần nhau, đến mức anh ngửi được mùi thơm từ mái tóc cô mềm mại. Cô nghe rõ nhịp đập trong lòng ngực mình dù nhạc mở với công suất rất lớn. Có lẽ lúc này mặt cô ửng hồng không phải vì men rượu mà vi hơi thở của anh phả xuống cô nghe thật nồng nàn.

Anh trẻ trung trong điệu nhảy và miệng cười rộng trông mạnh mẽ. Cả hai người chỉ nhìn và cười. Họ không nói gì cả.

Tiệc tan anh và cô ra về lặng lẽ bên nhau. Hai xe chạy song song. Anh không nói, cô cũng thế. Đường phố đêm thật dễ chịu. Cái nóng hầm hập được nhường chỗ cho luồng gió thổi vào lòng cô và anh mát rượi. Cả hai cứ thế, không một lời xin lỗi hay chủ động hỏi han. Dường như điều gì nói lên trong lúc này đều không cần thiết.

Cả hai đứng trước nhà cô. Cuối cùng anh cũng nói được một câu: "Chúc em ngủ ngon".

Vẫn chất giọng ấm như hôm nào, vẫn sự chăm sóc, lịchthiệp như chưa hề có điều gì tan vỡ giữa hai người. Có phải anh đầy lòng tự tin hay cô không chút e dè. Cả hai tạm biệt nhẹ nhàng như ngày đầu mới quen. Anh không dửng dưng cũng chẳng nồng nhiệt, cũng không khinh khỉnh như cô tưởng tượng. Anh cũng chẳng hứa hẹn hay có ý cầu hòa. Thái độ của anh làm cô nghĩ ngợi.

Anh làm cô ngạc nhiên quá, như là người khác chứ không phải anh trước đây. Suốt đêm hôm qua cô không ngủ được. Hình ảnh của anh trong bữa tiệc sinh nhật như cuốn phim quay đi quay lại trong trí cô.

Về nhà đêm qua anh cũng thức trắng. Cô bình thản khác với cô trước đây, mỗi khi hai người giận nhau trông cô phờ phạc vì mất ngủ, bỏ ăn. Anh thích nhìn cô như thế này, trông cô nhẹ nhàng với đôi mắt sáng thông minh. Anh trăn trở cả đêm vì gặp lại cô. Vẫn là sự trong sáng thẳng ngay khiến những toan tính nơi anh ngã quỵ. Anh không muốn nghĩ nhưng rõ ràng anh không thể thôi nhớ cô. Đây là lần thứ hai anh mất ngủ vì cô.

Ít lâu sau đó người ta thấy cô và anh cùng chiếc xe quen thuộc trên đường phố. Thỉnh thoảng người qua lại được nhìn thấy sự dịu dàng của đôi bạn, tuy không trẻ như lứa tuổi hai mươi mà vẫn nồng ấm mạnh mẽ lắm một tình yêu nơi họ, một tình yêu tưởng chừng sắp vỡ tan vì lòng tự ái quá lớn so với lòng vị tha, sự thông cảm.

Phố chiều, người và xe vẫn ồn ào. Tiếng rú ga chạy tăng tốc vẫn không thể lấp hết những tràng cười thỉnh thoảng dậy lên giòn tan giữa hia người. Có ai biết để được như thế cả hai đã bao phen trăn trở và thao thức về nhau thế nào.

Hạnh phúc là chốn bao la vô bờ. Hạnh phúc không chỉ có thể cảm nhận qua những nụ hôn hay lời nói mà trở nên đầy đủ trọn vẹn.

Giờ thì những người vẫn đang cô độc khi nhìn thấy họ có lẽ cũng sẽ có một ước muốn: "Vâng, xin đời cho ta có đôi...".



Read more…

Trường học chủ nhật

18:03 |
Một cô bé đứng khóc nức nở gần một lớp học vì bị đẩy bật ra khi có quá đông người chen chúc.

"Cháu không thể vào trường học chủ nhật được!". Cô bé vừa khóc vừa kể với vị mục sư đi ngang qua. Nhìn thấy vẻ ngoài giản dị, thậm chí đến mức xoàng xĩnh của cô bé, vị mục sư đoán ra nguyên nhân.

Ông nắm lấy tay cô bé, dẫn vào trong nhà thờ và tìm chỗ cho em ngồi. Đêm đó, cô bé cảm động đến mức thức suốt để nghĩ về những đứa trẻ nghèo, thậm chí không có chỗ ngồi trong trường học chủ nhật.

Khoảng hai năm sau, cũng cô bé ấy đang nằm hấp hối trên giường bệnh trong một căn nhà nghèo nàn. Bố mẹ cô mời vị mục sư, người đã trở thành bạn thân của con gái họ đến làm những nghi thức cuối cùng khi cô bé qua đời. Khi mục sư bế cô bé lên, một cái ví rơi ra. Đó là một cái ví đã sờn rách, trong đó có 57 xu và một tờ giấy nhỏ với nét chữ trẻ con: "Đây là tiền để sửa trường cho lớn hơn, để nhiều trẻ em có thể đến trường ngày chủ nhật".

Trong vòng hai năm, cô bé đã tiết kiệm số tiền này. Khi vị mục sư đọc mảnh giấy, ông đã khóc, và ông biết mình nên làm gì. Luôn mang theo người mảnh giấy và chiếc ví cũ, vị mục sư nhiều lần kể cho những con chiên đến nhà thờ câu chuyện về tình cảm và sự hy sinh của cô bé nhỏ tuổi. Ông đã đề nghị các con chiên quyên góp tiền xây dựng trường lớn hơn. Nhưng câu chuyện vẫn chưa dừng ở đấy!

Một tờ báo biết được câu chuyện này và đăng thông tin. Một nhà kinh doanh bất động sản đọc được và bán cho nhà thờ một lô đất trị giá hàng ngàn đôla, nhưng ông chỉ lấy số tiền là 57 xu. Chưa hết, tiền quyên góp được gửi đến từ khắp các nơi. Trong 5 năm, số tiền vì cô bé đã tăng lên đến 250.000 đôla - một số tiền khổng lồ vào thời điểm đó.

Tình yêu không vị kỷ của cô bé đã được đền đáp. Khi bạn đến thành phố Philadelphia (Mỹ), hãy đến thăm nhà thờ Temple Baptist, với 3.300 chỗ ngồi, và trường đại học Temple, nơi hàng trăm sinh viên đang học. Nhớ tham quan ở bệnh viện Người Làm Phúc (Good Samaritan) và ở khu nhà làm "Trường học chủ nhật"- nơi có rất nhiều người đến học mỗi cuối tuần và nơi đủ rộng để không một đứa trẻ nào trong vùng bị đẩy ra ngoài mỗi khi muốn vào học.

Trong một căn phòng của khu "Trường học chủ nhật", bạn có thể nhìn thấy bức ảnh khuôn mặt đáng yêu của cô bé nhỏ tuổi - cô bé mà 57 xu của cô đã làm nên một lịch sử đáng nhớ. Cạnh đó là chân dung của vị mục sư tốt bụng- Tiến sĩ Russel.H.Conwell, tác giả cuốn sách "Những cánh đồng kim cương".
Read more…

Cha tôi

17:57 |
Một buổi trưa, tôi ngồi ngắm nhìn bố trong khi mẹ đi chợ. Ông không thể đi lại được từ khi bị đột quỵ và phải hoàn toàn dựa vào người khác cho toàn bộ sinh hoạt hằng ngày của mình. Khi ông ngồi sụp xuống trên xe lăn, đầu cúi xuống, trông ông dường như thuộc về một cõi khác, buông xuôi và thất bại. Hôm nay, ông không cười, tôi tự hỏi ông đang suy nghĩ điều gì?


Đôi khi, ông quá thất vọng với chính mình và với tôi, bởi tất cả những gì ông nhìn thấy chỉ là bệnh tật của bản thân mình, còn tất cả những gì tôi vẫn nhìn thấy là sức mạnh của ông. Tôi buộc phải gợi nhắc ông về tất cả những gì ông đã làm, tôi cố gắng động viên ông làm tất cả những gì ông vẫn có thể làm được. Đó là một trận chiến của ý chí. Ông giận dữ khi tôi dỗ ngọt ông luyện tập cho đôi chân, nhưng đó chỉ là một cái giá rẻ phải trả nếu tôi có thể động viên được ông.

Và trong một nỗ lực mới, tôi lặng lẽ nói với ông, “Bố ơi, bố có nhớ ngày bố dạy con băng qua con đường lớn bằng xe đạp?”. Sự tập trung của ông bị phá vỡ, và ông nở một nụ cười nồng ấm.

Câu từ của ông líu nhíu. “Nhớ chứ,” ông tuyên bố và ngẩng đầu lên. “Con đi đến giữa đường lộ và chết trân tại đó”. Mặt ông rạng lên, mắt và miệng mỉm cười.

A, đó chính là bố tôi, tôi nghĩ. “Con nhớ là con đã quá sợ và thoái chí đến mức không thể nhúc nhích được. Bố đã đi với con từ bên này đường sang bên kia đường, hết lần này đến lần khác, cánh tay to khoẻ của bố giữ lấy con, hướng dẫn con. Bằng một giọng nói từ tốn và một nụ cười điềm tĩnh, bố nói, ‘Ổn thôi mà, con đang làm rất tốt’”. Ông gật gù và cười tươi. “Con đã làm được; Con đã sang bên kia đường được. Bố đã mở thế giới của con ra, bố đã giúp con làm tất cả những gì con có thể làm”.

Và khi chúng tôi hồi tưởng về những ngày đó, bố đã ngẩng đầu cao hơn, và chẳng bao lâu ông đã sẵn sàng để tập luyện cho đôi chân. Với một giọng nói dịu dàng và một nụ cười điềm tĩnh, tôi nói, “Ổn thôi mà, bố, bố đang làm rất tốt.”

ST
Read more…

Sao mẹ cũng nói dối con?

17:54 |


Cho đến bây giờ, con trưởng thành hơn và đã nhận ra một điều…thì ra người lớn cũng hay nói dối.

Mẹ ơi! Thỉnh thoảng con vẫn nói dối mẹ…

Lúc đang dạo phố với bạn, mẹ gọi điện, con nhanh nhảu: Con đi mua sách mẹ ạ.

Ngồi chuyện trò cùng người ấy bên bờ hồ, mẹ gọi, con nhỏ nhẹ: Con đang ôn bài trên thư viện!

Cuối tuần đi chơi, mẹ gọi con thưa: Con đang xem phim với bạn phòng bên.

Kẹt tiền ăn vì lỡ mua cái áo đắt tiền, con buồn thiu gọi về: Ở ngoài này ăn uống đắt đỏ quá mẹ ơi!…

Con hổ thẹn thú nhận vẫn hay nói dối mẹ như vậy đó và chẳng bao giờ nghĩ mẹ giấu con điều gì cả. Cho đến bây giờ, con trưởng thành hơn và đã nhận ra một điều…thì ra người lớn cũng hay nói dối.

Là mẹ nói dối con: Ở nhà mẹ vẫn khoẻ, vẫn đi tập dưỡng sinh với các bác hàng xóm khi chân mẹ bong gân, sưng nhức mấy ngày liền không đi lại được.

Là mẹ nói dối con: Sáng nay mẹ đi chợ mua thức ăn trong khi một mình mẹ chỉ đĩa dưa cùng vài con mắm, dành tiền gửi cho con.

Là mẹ nói dối con: Đàn gà nhà mình đẻ nhiều lắm. Từng quả trứng tròn mẹ gói cho vào hộp, góp lại chờ có người về, gửi cho con gái yêu. “Chắc ở ngoài ấy nó ăn uống khổ lắm, làm gì được ăn quả trứng thơm ngon thế này”, mẹ thở dài, vào ra mong ngóng tiếng gà cục ta cục tác.

Là mẹ nói dối con: Ở quê cũng ít mưa gió, chỉ thương con đường xa đi học ướt mưa. Vậy mà… dịp nghỉ lễ con về thấy mẹ rải xô chậu hứng nước mưa rỏ tong tong khắp nhà.

Là mẹ nói dối con: Áo ấm của mẹ còn nhiều lắm, mặc đã hết đâu, con dành tiền mua cái nào đẹp đẹp mà mặc. Thế nhưng, suốt ba ngày tết chỉ thấy mẹ tươi cười trong chiếc áo len hồng mặc từ hồi chưa nghỉ hưu.

Là mẹ biết con đang nói dối lúc nghe điện thoại của mẹ nhưng vẫn dịu dàng: Ừ, học bài rồi nghỉ sớm nghe con, thỉnh thoảng ra ngoài dạo chơi với bạn bè cho thoải mái đầu óc con ạ!

Bao lần mẹ nói dối, bao điều mẹ giấu diếm chỉ mong được nghe tiếng cười trong vắt của con. Mẹ âm thầm dành hết những vất vả, thiếu thốn, cô đơn chỉ mong sao con được hạnh phúc, đủ đầy.

Sao mẹ cũng nói dối con, hả mẹ?

ST
Read more…

Đây là quả báo chăng???

17:46 |

Hắn năm nay 30 tuổi, một vợ và một con trai. Vợ hắn xinh, con hắn đẹp, và tất nhiên, hắn cũng đẹp. Hắn đang làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu, đi nước ngoài như đi chợ. Vợ hắn làm việc tại một văn phòng địa ốc. Cuộc sống vậy là tạm coi là hoàn hảo theo đúng tiêu chí của một gia đình, nếu như....hắn không đèo bòng.


 

Ngoài vợ, hắn còn có bồ. Bồ của hắn thua xa vợ, chẳng thể nào khéo hơn vợ, nhưng hắn vẫn khoái, chỉ đơn giản là hắn yêu cả hai, khi nào chán cơm, hắn tạt qua ăn phở. Phở theo hắn ban đầu là vì hắn giống người cũ, nàng đưa hắn vào tầm ngắm từ lần đầu diễn ra hội thảo giữa công ty nàng và công ty hắn.

Nàng nhìn thấy hình ảnh người cũ trong hắn, một nét gì đó hao hao. Vậy là nàng vừa đau, vừa căm giận, vừa muốn cám dỗ hắn. Người cũ của nàng thời sinh viên là một anh chàng đeo kính cận, dáng người mảnh khảnh, thư sinh và đào hoa. Bởi thế, anh chàng ấy đành lòng bỏ cô bạn gái mấy năm trời để chạy theo một nàng thơ khác.
Từ đó, nàng đâm ra hận đàn ông, hận đời, nàng quyết trở thành kẻ thứ ba, nàng bám hắn đã vài năm, từ lúc hắn có người yêu, cho đến khi hắn lấy vợ, và cho đến tận bây giờ, khi hắn và vợ đã đuề huề có một cậu nhóc đáng yêu, nàng vẫn đi bên hắn như một cái bóng, âm thầm và bình lặng. Nàng chưa bao giờ đòi hỏi ở hắn một điều gì, nàng ghét sự ràng buộc, nàng sợ, sợ rằng, đến một lúc nào đó, hắn sẽ bỏ rơi nàng như người cũ. Chi bằng, nàng và hắn cứ thế này, đến một lúc nào đó, nàng sẽ đá hắn phắt đi như người ta thay áo.

Thế là xong. Nhẹ nhàng. Nàng yêu hắn, một tình yêu không đến độ mù quáng, cũng không phải là kiểu tình yêu sinh viên ngây ngô như lúc xưa, chỉ đơn giản, yêu là yêu, nhưng nàng không muốn ràng buộc đời nàng với hắn.

Hai bảy xuân thì, đang phơi phới, nàng bỏ qua tất cả những anh chàng si mê nàng để âm thầm theo gót một người đã có gia đình. Tội một nỗi, nàng bám hắn chẳng bởi hắn giàu, gia đình hắn giàu thật ấy, nhưng hắn thì nghèo, bởi xét cho đến cùng, tiền lương và lậu của hắn bị vợ tịch thu hết, hàng tháng thị chỉ để lại cho hắn một khoản nho nhỏ đủ để hắn tiêu vặt và bù khú với bạn bè. Chuyện đời cứ thế, hắn vẫn làm tròn trách nhiệm với cả vợ và bồ, cho đến một ngày...

Bồ hắn chán cảnh một mình, nàng ra yêu sách hắn phải chọn nàng hoặc vợ hắn. Chọn nàng ư? Không thể, bởi hắn sẽ chẳng dại gì mà cung cúc theo nàng, bỏ rơi vợ xinh đẹp và thằng con trai hai tuổi bụ bẫm đáng yêu, bỏ rơi cái cục thịt lúc nào nhìn thấy hắn cũng: "ba ba ba.". Hắn cũng không bao giờ muốn con trai ghét hắn vì đã bỏ rơi con mình, không bao giờ muốn con trai không nhận bố, bởi, hắn – và cả cuộc đời, luôn khao khát được gọi một tiếng cha, được nhận tình yêu từ cha mình nhưng hắn hận cha.

Cha hắn bỏ mẹ hắn khi hắn lên bảy, ông bám theo một người phụ nữ lắm tiền nhiều của. Ngày ấy, nhà hắn nghèo, việc làm ăn khốn khó, hắn sẽ chẳng bao giờ quên được cảnh mẹ hắn nước mắt lưng tròng nhìn cha hắn bỏ rơi mẹ con hắn.

Hắn ghét sự phản bội, nhưng vô hình chung, hắn vẫn phản bội vợ mình bấy lâu nay.

Rồi hắn cũng lờ mờ nhận ra, hận là hận thế thôi, nhưng việc có vợ là có vợ, có bồ là có bồ. Vả lại, bồ hắn cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần mỗi tuần hắn gặp nàng một lần, đến, để được nàng phục vụ như một ông hoàng, rồi đến giờ giới nghiêm, hắn bị đuổi về một cách không thương tiếc. Hình như đây là cô bồ có đạo đức và phẩm hạnh nhất mà hắn từng biết.

Hắn vẫn làm tròn trách nhiệm với vợ, với con, với người mẹ kính yêu của mình. Viên mãn quá, cuộc sống hạnh phúc quá!

Vợ chồng hắn tíu tít như đôi chim câu, lúc nào cũng vui vẻ bên nhau. Vì biết mình đã và đang lừa dối vợ, nên hắn có lúc nào mà dám không chiều vợ đâu. Hắn biết mình đểu, nhiều lúc, ngồi một mình trầm tư, hắn còn tự nhủ mình là một thằng khốn nạn, một thằng siêu khốn nạn. Hắn cũng cảm thấy có lỗi với vợ, và cảm thấy thương cả cô bồ của mình, nhưng hắn chẳng biết làm sao, rồi hắn lại tặc lưỡi cho qua. Thây kệ, đến đâu thì đến.

***

Thị xinh đẹp, có một ông chồng hiền hòa, đẹp trai và chiều vợ. Thị có một thiên thần hai tuổi. Ngày xưa, khi chưa lấy chồng, thị chẳng gì cũng là hoa khôi của lớp. Đôi mắt ướt át của thị nhìn người ta như muốn ôm trọn vào lòng làm bất kì người nào cũng phải them muốn. Cuộc sống của thị êm đềm quá, an nhàn quá nên thị luôn muốn mình thay đổi. Thực lòng mà nói, thị chán cái khung cảnh tẻ nhạt lắm rồi, một người như thị, lẽ ra phải được sống như một bà hoàng, được cung phụng như một phu nhân đài các, thế mới không nhàm.

Thị nhiều lúc thấy chán cái ông chồng hiền như cục đất ấy, cũng may, chồng thị hay đi công tác, nên thị tha hồ có cơ hội mà bay nhảy. Chỉ cần gửi con về ngoại, thị thay một bộ đồ hàng hiệu, thị đánh son, kẻ mắt, thị alo cho người đó. Hai người lại cùng nhau tít mít trên những con đường rực sáng ánh đèn của thành phố. Bên người đàn ông đó, thị thấy lòng mình lâng lâng, một cảm giác rạo rực bồi hồi lan tỏa trong thị, không phải là cảm giác êm đềm bên anh chồng của mình.

***

Đã một tuần nay, nàng bắt hắn phải lựa chọn, nàng nghĩ kĩ rồi, lần này, hắn phải chọn, nàng chán cảnh chờ hắn bên ánh đèn mỗi đêm khuya, dù biết hắn, sẽ chẳng bao giờ đến, nàng chán cảnh một mình, chán cảnh vô tình nhìn thấy hắn và vợ con vui vẻ ngoài công viên...nàng chán tất cả. Đã đến lúc để nàng thay đổi cuộc sống này.

Đêm nay, là một đêm đặc biệt, nàng chưa khi nào hẹn hắn đột xuất đến thế, giọng điệu ngọt ngào nũng nịu của nàng một khi đã vang lên thì hắn không thể chối. Nàng nghĩ kĩ rồi, dù hắn quyết định sao đi nữa, chỉ lần cuối này thôi, nàng sẽ rời xa hắn, dù câu trả lời của hắn có là nàng hay vợ hắn đi nữa nàng cũng sẽ tìm cho mình một cuộc sống mới, đến một nơi, không ai biết nàng là ai. Nhưng trước hết, nàng phải bẫy hắn, nàng khao khát có một đứa con để nàng ôm ấp, để nàng chăm bẵm nhưng hắn không muốn. Lần này, nàng đã chuẩn bị chu toàn, đúng thời điểm, đúng ngày.

Lần này, nàng cố tình không phòng bị, và nàng sẽ bẫy hắn, nàng sẽ làm cái việc mà hắn không muốn ấy. Nàng chuẩn bị loại vang hắn thích nhất, làm món bít tết với hương vị hắn mê nhất, và một bộ đồ sexy nhất.

20h30. Hắn đến, với phong thái chỉn chu chưa khi nào thay đổi, hắn nở một nụ cười điềm tĩnh với nàng. Đôi khi, hắn tự hỏi, giữa nàng và vợ hắn, hắn thực lòng yêu ai, nhưng hỏi chỉ là để hỏi mà thôi. Hắn chưa bao giờ thực lòng trả lời câu hỏi đó. Dưới men say chếnh choáng, nàng đưa hắn đến một nơi êm ái, ấm áp vô cùng. Hình như, chưa khi nào, hắn cảm thấy thỏa mãn và hài lòng đến thế. Hắn đi vào giấc ngủ nhẹ nhàng.

Hôm sau, khi hắn tỉnh dậy, nàng đã không còn ở bên, mọi đồ đạc của nàng cũng không còn nữa. Tất cả, đối với hắn, như là một giấc mơ, chỉ có chiếc giường êm ái và căn hộ là còn lại. Một chút hương thơm thoang thoảng. Nàng chưa khi nào nói rằng nàng sẽ đi, hắn thật sự bất ngờ, hắn sốc. Bao năm qua, dù không công khai, nhưng nàng vẫn luôn ở bên hắn, chia sẻ cùng hắn, thậm chí, nàng còn giục hắn lập gia đình. Hắn không hiểu, không bao giờ hiểu nổi.

Hắn đi tìm nàng, hắn đến công ty nàng, nhưng chỉ nhận được nụ cười ngượng nghịu. Nàng đã xin nghỉ, không ai biết, nàng đi đâu, cả gia đình nàng, cũng không biết. Giờ này, hắn mới thực sự hiểu rằng, hắn yêu nàng.

Hắn nói dối vợ là đi công tác vài ngày. Hắn đi tìm nàng, hắn gọi điện nàng không nhấc máy, hắn nhắn tin nàng không trả lời, rồi cuối cùng, ba ngày sau hắn cũng nhận được tin nhắn từ biệt từ nàng. Lời từ biệt ngắn gọn mà đau lòng. Nàng đã đi rất xa khỏi hắn thật rồi.

Hắn trở về nhà với tâm trạng rệu rã, thở hắt ra một cái, hắn định thần lại, hắn tạt qua hiệu hoa, mua tặng vợ một bó hoa, hắn nghĩ thị sẽ thích lắm. Mỗi lần cảm thấy có lỗi với thị, hắn đều mua hoa tặng thị. Hắn đang tưởng tượng ra cảnh thị cười sung sướng và trở về nhà...Nếu không về vào giờ này, chắc hắn sẽ chảng bao giờ nhìn thấy cảnh vợ mình ôm eo một người đàn ông khác giữa đường thế kia. Thật vừa đúng lúc đôi tình nhân rẽ vào một con ngõ nhỏ, hắn bám theo, chiếc SH chở vợ hắn lao vào một khách sạn. Bó hoa tặng vợ bị hắn vứt toẹt xuống đất.

Thế là hết. Chấm hết cho một ảo tưởng gia đình hạnh phúc. Đây là quả báo cho hắn sao?
Read more…

Những thiên thần cánh gãy

17:40 |
Yêu bao nhiêu người thì được gọi là lăng nhăng? Cả đời chỉ yêu một người có được gọi là chung thủy?

***

1.

Nửa đêm qua, rời đài phát thanh sau hai tiếng đồng hồ trò chuyện với bạn nghe đài, tôi chạy xe về một mình trên những con đường hun hút gió mùa đông bắc. Đồng hồ đã chuyển sang ngày mới, những cành đào rừng xuống phố thị âm thầm đứng dọc vỉa hè thốc gió. Bao giờ những đêm đông trở về sáng cũng gợi lên nỗi nhớ mơ hồ những đống lửa cuối năm vùng ngoại ô, chiếc áo bông thuở nhỏ, bàn tay người ta yêu. Là những hơi ấm gần gũi nhất trong tâm hồn.


Trong cuộc trò chuyện đêm khuya, tôi có nói rằng, bởi vì chúng ta đều là những thiên thần một cánh, nên chúng ta cần tình yêu và hơi ấm, ta cần người sóng đôi để chúng ta có thể cùng vút bay.

Thế thì, những thiên thần cánh gãy có phải là hình ảnh của một người con gái bước ra sau mối tình đầu hay không? Và sau đó, lại tiếp tục chia tay những mối tình đến sau?

2.

Tối qua có một bạn trai 24 tuổi thổ lộ với tôi rằng, cậu ấy muốn chỉ yêu một người con gái, chỉ cưới một lần duy nhất, và sống với nhau cả đời. Vì thế, cậu ấy vẫn đang trên đường tìm kiếm nửa kia của đời mình, một cách rất nghiêm túc. Và chỉ khi nào tin chắc đó là người con gái thực sự phù hợp nhất của cậu, thì cậu mới ngỏ lời. Bởi với những người như cậu, câu tỏ tình "anh yêu em" thực ra chính là câu hứa hôn "anh sẽ cưới em", và câu hẹn ước "anh sẽ yêu em trọn đời". Và cũng là câu thề "anh sẽ không bao giờ bỏ em!".

Nhưng vấn đề là, chúng ta ai cũng mong ước điều sắt son ấy, nhưng chúng ta có may mắn gặp được đúng người ấy, vào thời điểm ấy, và nhận được tình yêu ấy hay không? Hay thực tế chúng ta sẽ liên tục đi tìm kiếm đôi cánh nào khác để mong có thể bay cao hơn trên trời hạnh phúc? Ai đảm bảo rằng, bạn chỉ ghép đôi một lần và bạn sẽ hạnh phúc cả cuộc đời?

Còn những cô gái rơi xuống từ một mối tình nào đó, đã đánh mất ít nhiều tin yêu, thì có có tin vào những cuộc tìm kiếm của cậu trai 24 không? Bởi khi thiên thần gãy cánh, họ không rơi trở lại xuống đất, mà họ rơi xuống một vực sâu đen tối. Cần rất nhiều tin yêu và dũng cảm để tìm lại đường đi lên mặt đất, bắt đầu cuộc tìm kiếm một yêu thương khác.

Với họ, cậu trai "chỉ yêu một lần, chỉ cưới một người" chính là sự mỉa mai lớn nhất với quá khứ của họ. Càng nhiều những người như cậu, thì những thiên thần cánh gãy càng ít đi cơ hội hạnh phúc, không phải vậy sao?

3.

Yêu bao nhiêu người thì được gọi là lăng nhăng? Cả đời chỉ yêu một người có được gọi là chung thủy?


Tôi nghĩ rằng lăng nhăng chỉ xấu nếu bạn bắt cá hai tay. Nếu bạn tham lam, cái gì cũng muốn được, thậm chí dối cô này yêu cô khác, lừa anh này để cặp anh khác, tìm cách được lợi nhiều nhất từ các mối quan hệ. Còn thì, tình yêu chẳng phải vì bạn đã yêu quá nhiều nên bạn trở thành con buôn trái tim, hay vì bạn yêu chỉ một lần thì bạn được trao vương miện chung thủy.

Bởi thực tế, có rất nhiều người đứng đắn chỉ bởi họ quá thua kém, họ không có cơ hội sa ngã. Nhiều người chung thủy chỉ bởi họ không hề hấp dẫn được ai, mọi điều kiện đều kém cỏi, lấy được vợ là đã may mắn lắm rồi. Nhiều người cả đời không ngoại tình chỉ bởi họ chưa từng bao giờ rung động trước vẻ đẹp và có cảm xúc với cuộc sống, họ chỉ sống bằng quán tính và những phép cộng trừ lợi ích. Mà hôn nhân thực ra là một thương vụ ổn định của họ, và yêu hay phải lòng ai là một thứ xa xỉ quái gở.

Thì chung thủy ấy thực ra hoàn toàn không có chút xíu giá trị gì cả!

Yêu nhiều người chỉ tệ, nếu mỗi cuộc tình bạn đều để lại vô số hối tiếc, lỗi lầm. Và cho đến lúc kết hôn, hành trang sau lưng bạn là vô số cuộc tình chớp nhoáng vội vã không mấy ý nghĩa, bạn phải giấu người chồng/vợ chưa cưới quá khứ của bạn. Vì quá khứ toàn những điều chẳng hay ho gì! Thì yêu nhiều trở thành gánh nặng của bạn.

Còn nếu chúng ta luôn sống tốt, yêu mỗi người như một chia sẻ hạnh phúc nhất, và chia tay nhau với lời chúc phúc, những gì còn lại là vô số kỷ niệm đẹp, thì những cuộc tình trong quá khứ chỉ làm cho bạn ngày càng trưởng thành lên trong tình yêu. Và dù yêu ai, yêu mấy lần, bạn chưa từng làm điều gì có lỗi với bản thân, cũng không làm gì gây tổn thương tới người kia, thì đôi cánh thiên thần ấy dù đã chia đôi, tôi tin bạn không hề trở thành thiên thần cánh gãy.

Vì hành trang ấy tuyệt đẹp trong đời. Những cuộc tình đã qua không để lại di chứng, chỉ để lại di sản trong hồn mình.

Để bạn sẽ không bao giờ ngại ngần, để bạn dám yêu thêm một lần nữa trong đời!
Read more…

Kí ức...

17:36 |

Kí ức...

Cuộc sống như vậy thì thật là hạnh phúc và vui vẻ biết nhường nào. Nhưng cứ khi nào mà trái tim biết loạn nhịp là khi ấy mọi thứ sẽ rối tung lên.

***



Qua thật nhiều năm rồi. Hôm nay tôi ngồi đây và bắt đầu cầm cây viết, viết lại những dòng cảm xúc của một thời đã qua. Với tôi đã qua chỉ là việc ám chỉ về mặt thời gian, còn thực sự nó chưa bao giờ xa với tôi. Nó luôn ở rất gần, như thể tôi có thể đạp lên những chiếc lá khô giòn trên sân trường.



Khi ấy tôi đang học năm cuối tại một trường chuyên cấp III. Ngôi trường tuy được sửa sang nhưng vẫn mang dáng vẻ cổ kính vì đã được xây dựng hơn 40 năm. Một khuôn viên rộng lớn được bao quanh bởi tường vôi, và có những cái ô vuông cách vị trí mặt đất khoảng 160 cm. Chắc có lẽ để tạo điều kiện cho những học sinh đi trễ có thể nhòm vào trong trường nếu không muốn trình diện cái mặt ở chỗ cổng bảo vệ. Hay là để cho mấy người con trai nghịch ngợm có cơ hội để trèo ra trèo vào với cái bức tường cao khoảng hơn 2m gì đó.

Nếu tôi là họa sĩ, tôi sẽ vẽ ngôi trường tôi giống một bức tranh thủy mạc . Phía trước trường tôi có một dòng sông chảy qua, dòng sông hiền hòa, cũng bên lở bên bồi hẳn hoi. Rồi trước khi đến con đường ngay trước  cổng trường là một khoảng đất thấp hẳn xuống. Tôi chẳng biết nó có phải là đất bồi của dòng sông không nữa. Nhưng cái khoảng đất kéo dài đó chính nó làm tôi thích thú. Những cây dương xỉ mọc tràn khắp bìa nước. Rồi nào là hoa đồng nội, hoa trinh nữ, và những cây cỏ dại khác mà tôi chỉ biết được một cơ số cây thôi. Đó là nơi mà chúng tôi lấy cỏ để trồng vào sân trường. Cũng là nơi chúng tôi lấy lá cây ép vào trang vở. Có khi tôi lấy cả rêu để ép nữa đấy.

Nhờ dòng sông đó mà gió mỗi khi thổi cũng mát rượi hơn là sự tưởng tưởng. Con đường đến trường của tôi thì đẹp miễn chê luôn. Nếu đi đường vòng tôi sẽ đi bộ khoảng 5 phút. Đó là sự thích thú khi đi dưới những tán phượng. Nhìn những gốc cây lớn cỡ đó tôi đoán tuổi của mấy cây đó chắc phải bằng tuổi của bố mẹ tôi rồi. Lớn thật. Những chiếc lá nhỏ màu vàng cứ nhẹ nhàng bay trong gió. Mỗi khi cơn gió nào ùa qua là phải dùng tay để phủi những chiếc lá còn sót lại trên người, trên tóc. Nhưng đấy chỉ là con đường mà tôi sẽ đi qua khi tôi muốn thuê truyện tranh về đọc thôi, hoặc là tôi sẽ đi chợ. Băng qua một cây cầu lớn. Với tôi khi ấy vậy là lớn. Từ xa nhìn nó thật đẹp. Ngày ngày bao nhiêu là xe cộ và các lớp học trò đi qua nó.

Tôi ở trong khu tập thể giáo viên, nó cũng thuộc khuôn viên trường, nhưng được ngăn cách bởi bên ngoài bằng bức tường thành cao hơn cả bức tường của trường và dày hơn, có hẳn bậc để lũ trẻ chúng tôi có thể bám vào và trèo lên. Phía ngoài là những thửa ruộng, được trồng bắp  và đậu phộng.  Bên ngoài là cả một thế giới mới với tôi, có mùi thơm của hương bắp, tôi thích nhìn lúc đậu phộng nở hoa màu vàng, khi bắp trổ bông. Tôi thích nhìn nó lớn lên từ lúc còn nhỏ đến khi người ta thu hoạch chỉ còn trơ lại gốc, với những chiếc lá héo úa và màu đất cằn chuẩn bị được chăm sóc cho đợt sau. Tôi những tưởng như mình là người trồng cây vậy.

Phía áp sát nhất với trường học là một cái hồ ngay trước nhà tôi. Mỗi buổi chiều tôi thường ra cái gốc gạo già, có cái rễ bò ra hẳn hồ đủ chỗ cho 3 người ngồi câu ở đó. Chắc bọn cá không biết tôi thích ngồi ở đó nên hay tới cho nên mỗi lần câu tôi đều câu được rất nhiều. Đôi khi không nỡ làm nó chết tôi lại đem thả vào một cái giếng khơi ở gần đó. May thay cái giếng chẳng ai dùng và nó cũng đủ rộng nếu không chúng lại chết đói vì chẳng có chỗ để ở, chẳng có gì để ăn.

Khi cơn bão đi qua làm mấy cây bạch đàn và xoan bị đổ xuống tôi và mấy nhóc ra đó chơi trò bập bênh. Tôi thích thú nhảy chân sáo mỗi ngày đi học với đôi giày màu hồng, tông xiệt tông với cái ba lô con thỏ màu hồng mà chị tôi mua cho tôi gửi về từ Sài Gòn.

Tôi cũng có một cô bạn thân hẳn hoi, ngồi cạnh tôi ngay trong lớp học. Mỗi khi  tiếng trống ra chơi tôi vẫn hay rủ bạn chạy ùa về nhà để nghe nhạc rap với tôi. Thời đó tôi mới biết đến nhạc rap và tôi thích thú khi chia sẻ với bạn tôi. Bạn ấy lớn hơn tôi nên khi chơi trò oẳn tù xì để xem đứa nào phải cõng đứa nào sang trường, tôi luôn cố gắng để chiến thắng.

Tôi thích thú với cái sân vận động, ở đó có cái xà đơn. Tôi chả bao giờ lên nổi một cái vì tay tôi quá yếu. Nhưng mỗi khi nô đùa với chú chó REX bị nó dồn đến đường cùng tôi cũng đủ tự tin để nhảy lên nắm thật chặt cái xà ngang, nhưng cũng mau chóng bị rớt xuống. Nó lao vào liếm cái mặt của tôi. Tôi ghét nó làm như vậy lắm nên mỗi khi như vậy tôi giả vờ giận giỗi hét lên, dọa không chơi với nó nữa. Nó vừa đứng vừa quẫy đuôi. Chả hiểu nó có biết tiếng người hay là nó ăn mừng chiến tích của nó. Ai bảo nó lớn và khỏe hơn cả tôi.

Cuộc sống như vậy thì thật là hạnh phúc và vui vẻ biết nhường nào. Nhưng cứ khi nào mà trái tim biết loạn nhịp là khi ấy mọi thứ sẽ rối tung lên.



***

Một buổi sáng tôi đang kéo cái ghế ra hiên ngồi. Tôi hưởng thụ trong bộ váy mát mẻ, khẽ nheo mắt nhìn xem có phải con cá nào vừa quẫy nước hay là con chim bói cá màu xanh vừa chộp được một em. Trời thu xanh ngát mấy tầng mây. Tiết trời thu thật mê li con gà ri. Tôi mơ sau khi học hết đống sách này tôi sẽ ngồi tập vẽ. Đang khi tôi rất chi là phiêu thì giật mình vì một bộ đồ đen di động ngay trước mặt tôi. Tôi hơi hoảng hốt.

À, là một người đẹp trai. Không phải là học sinh trường này rồi. Tôi ngồi im chẳng dám ho he. Anh ta vừa cẩm báo vừa đọc. Nhìn ghét thế nhỉ? Mặc kệ đi. Nhưng cái sự tò mò của tôi nó vừa thức giấc rồi. Buổi chiều hôm ấy thấy anh chàng đó đi đá banh ở cái sân cỏ mà tôi thích. Chả sao cả. Hôm nay mình đang ngồi câu cá mà. Tôi giả vờ gọi thằng Tũn nhà một giáo viên khác đi ra coi đá banh, kế hoạch câu cá phá sản. Anh này có cái đùi to hơn cả Roberto Carlos, chắc là tại mấy anh kia chân ốm nhòm chứ làm gì mà đá hay hơn cả anh Ro của mình. Hí hí.

Đến giờ đi ăn rồi. Ngày ấy tôi không biết nấu ăn nên đi xuống nhà cô ở dãy sau ăn cùng. Đằng nào cũng thế tôi không phải nấu, chẳng phải rửa chén đĩa, lại có thêm thời gian ''cầy'' nữa. Tôi chợt phát hiện ra anh ta ở ngay dãy sau nhà mình, là cháu của 1 giáo viên ở cùng dãy với tôi. Tôi ở một mình trong cái nhà rộng thêng thang bằng hai căn phòng ghép lại. Kể ra tôi cũng hơi ngạo mạn với những cái gì tôi đang có. Vì tôi thông minh, tôi nỗ lực, tôi được mọi người yêu quý. Và nhất là tôi không chơi thân nhiều với cô của anh ấy. Vì đơn giản cô ấy mới chuyển đến đây. Anh cũng ở một mình nên hình như cũng hay đi ăn cơm ở nhà cô của anh ấy. Thi thoảng lại qua chỗ tôi bị tôi nhìn thấy.



Từ khi anh ta tới, bọn trẻ con thích chơi với anh ta. Ngay cả con nhỏ trùng tên với tôi, ốm nhắt ấy mọi ngày vẫn chạy lại nhéo má béo của tôi giờ cũng đang đá cầu cùng nhau kìa. Ghét quá. Vụ này tôi chịu. Chân tôi bị thủng, tay tôi cũng bị thủng hay sao ấy nên chả đỡ được cái nào.



Tự dưng thấy hận cái gã áo đen gớm.

...



Hôm nay là cơ hội đây. Khu tập thể giáo viên bị cúp điện. Cả lũ kéo ra khỏi nhà đúng lúc hơn 8 giờ. Trăng sáng thì khỏi nói nhé. Tôi lôi kéo đồng minh. Chăng dây chờ đối tượng đi tới và hắt nước lên đầu.



Kế hoạch thành công rực rỡ. Nhưng sau khi tụi nó bỏ chạy còn mình tôi lơ ngơ như gà, tay vẫn cầm cái cốc nước trên tay, và nhất là nơi xảy ra phi vụ ngay trước cửa phòng tôi, thì tôi khó mà chối tội.



Anh hỏi:



- Em làm anh ướt áo à?



Tôi quăng cái cốc vèo một cái, phủi tay.



- Anh có nhìn thấy không mà hỏi em. Rồi chạy vào nhà đóng cửa.



Anh ta đứng tức giận rồi về.



Ai ngờ con nhỏ kia bán đứng tôi, lại còn chuyển tối hậu thư. Cuối tuần này dì anh không có ở đây, không có ai nấu cơm cho anh ăn, đề nghị em bồi thường thiệt hại bằng cách nấu trả anh bữa trưa, nếu không anh sẽ trả thù. Kí tên Killer!



Mèng ơi. Tôi đau đầu quá. May mà con bạn thân yểm trợ. Cuối tuần tôi mời anh, con nhỏ, bạn thân và một người nữa chứng kiến, là đứa em nhà cô tôi. Vậy là lực lượng nghiêng về phe tôi nhé. Tụi tôi ngồi chơi bài quệt nhọ nồi. Tôi lăng xăng đi nấu ăn. Anh yêu cầu tôi nấu đơn giản thôi. Thịt kho, canh rau ngót, cá chỉ vàng khô chiên.



Vậy là tôi chạy ra chợ mua đủ nguyên liệu về, nhưng chế biến thì chắc tôi khóc tiếng miên luôn đi cho nó lành. Kết quả con cá vẫn mang hình dạng của cá nhưng bản chất nó đã thành một dạng khác của carbon rồi.



Sau khi cả hội giải tán, đi rửa mặt. Tôi con gái mà chẳng dùng kem rửa mặt, cuối cùng lại sang phòng anh lấy sữa rửa mặt. Tôi nghĩ thầm, con trai gì mà điệu thế. Eò...

...



Và nếu như chẳng có chủ nhật của tuần sau thì có lẽ tôi và anh không bao giờ thân nhau được.




Một buổi sáng tôi ngồi trên bức tường thành cầm tập vở và mơ màng nhìn ra ngoài phía xa xăm, nơi những dãy núi mờ mờ ở rất xa. Phía ấy, có nhà tôi. Tôi vừa học, vừa hát. Cho đến lúc tụi nhỏ trèo hẳn sang phía ngoài để trộm bắp. Tôi kéo con nhỏ lên và té. Từ độ cao hơn 2m tôi tưởng mình sắp die rồi. Máu me be bét ở chân.



Anh ở đâu chạy lại. Bế tôi lên. Lúc ấy tôi rất béo. Anh đưa tôi về phòng rồi bỏ đi đâu. Tôi cà nhắc tìm bông băng. Lát sau anh chạy tới. Tay cầm oxy già, tay cầm bông. Và cả băng nữa. Tôi và anh nhăn nhó tẩy rửa vết thương. Anh nhéo má tôi. Ngô sắc ngố.



Tức thật. Tôi phải cà nhắc đi học. Tự dưng một hôm anh tới lấy xe đạp chở tôi đi. Cho đến khi tôi khỏi hẳn. Tôi đáp trả bằng việc mua bánh mì cho anh buổi sáng, khi thì là xôi, khi thì là bánh tráng nóng hổi. Tôi có thói quen dậy sớm để ôn bài mà.



Cộc cộc cộc... Anh mở cửa mà nước miếng còn dính trên má. Tôi đưa bữa sáng cho anh rồi quay bước đi ngay.



Thì ra anh thi trượt đại học năm nhất nên phải ở lại ôn thi thêm năm nữa. Với cái ngạo mạn của tuổi mới lớn và cái định kiến rằng chỉ có người không thật sự giỏi thì mới thi trượt thôi. Tôi không quá quý mến anh nhưng cũng muốn anh thi đậu năm nay. Tôi rủ anh học cùng. Tôi thích cái cảm giác làm bài thật nhanh, bấm thời gian chạy đua cùng anh rồi cùng ngồi so đáp án. Tôi thích lúc anh cầm cây viết cốc vào đầu tôi , bất kể tôi sai hay đúng, làm nhanh hay làm chậm hơn anh.



Anh và tôi trở thành đôi bạn thân. Nhưng tôi nợ anh cái mà nhiều hơn cả tình bạn thân có thể bù lấp lại. Có buổi tối nọ tôi và anh cùng đi học thêm toán ở nhà thầy. Lúc về tự dưng tôi bị đau bụng dữ dội. Anh nhất quyết đòi cõng tôi trên lưng. Cho tới khi về đến nhà tôi mới phát hiện ra máu của tôi dính đầy áo trắng của anh. Tôi vừa xấu hổ vừa cảm kích anh. Tôi bắt anh nhắm mắt lại, cởi áo đưa tôi.



Sau ngày hôm đó không biết ai là người đã tố tội tôi. Tôi bị la mắng và được yêu cầu chấm dứt mối quan hệ thân thiết với anh. Tôi đi sang ngủ và học tại một phòng rất đẹp trong khu nhà đa năng ngay trong khuôn viên trường, nhưng tôi bị cách anh bởi một bức tường cao. Buổi tối đứng phía bên kia hồ tôi muốn chạy về nhà, rồi do thám xem anh đang như thế nào. Có chiều tôi thấy anh ra ngồi câu cá ở chỗ tôi vẫn thường hay ngồi. Lòng tôi xao xuyến đến lạ. Tôi nhờ con nhỏ đưa cho anh một cuốn lịch cầm tay, lúc ấy trong đó có bài hát Nhớ của Mỹ Tâm và tôi đánh dấu những ngày học thêm của tôi.



Bất ngờ là tôi đi học thêm lớp hóa buổi tối cùng chỗ của anh, nhưng lại bị sếp ngồi phía cuối cùng của lớp còn anh lại ngồi phía trên cùng, tôi nhìn thấy phía lưng anh. Nhìn đến nỗi tôi có thể tạc được. Chúng tôi được đi cùng nhau trên một đoạn đường khoảng 500m về khu tập thể giáo viên. Lúc ấy đèn đường chưa có sáng rực rỡ như bây giờ và xe ô tô thì chạy rất ẩu. Tôi suýt nữa thì bị cuốn vào bánh xe, may thay anh kéo tôi ra kịp. Tôi sợ hãi đến nỗi đôi mắt xanh lên. Còn anh không nói tôi dù là nửa lời. Những người bạn đi cùng ai cũng cảm nhận được cơn giận dữ của anh. Và tôi cũng vậy. Lúc chuẩn bị tôi đi ngang qua phòng anh, anh nói.



- Gặp nhau chút đi.



Tôi sợ hãi.



- Xin lỗi tớ không được phép.



Anh nói.



- Chúng ta chỉ là bạn thôi. Không ai có quyền cấm chúng ta chơi cùng nhau. Tớ rất buồn bực tuần qua khi bạn không về đây nữa. Mỗi ngày đi ngang qua căn phòng luôn khép cửa. Tớ phải hỏi con nhỏ hôm nay cậu mặc gì? Trông cậu như thế nào? Tớ cũng vui khi biết cậu vẫn sống như chưa từng có tớ, nhưng không lẽ một chút thôi cậu không thèm quan tâm tới đứa vẫn ngồi làm bài chung với cậu. Tớ muốn được học bài cùng cậu, có nhiều thứ còn phải tranh cãi nữa. Về nhà ở đi. Tớ không muốn niềm vui chạy trốn khỏi nơi này.



Tôi cứ bước tiếp, làm như bỏ mặc lời nói của anh. Thực ra tôi đang ôn thi đội tuyển quốc gia nên tôi thực sự bận bịu hơn là anh tưởng tượng. Lớp 12 mà đâu có rảnh như lớp 13 của anh. Tôi định nói, nhưng chỉ nghĩ trong đầu.



Tôi chuyển về phòng sau khi đã pass hết số bài mà cô giao. Thấy anh vui hơn. Khi ấy trước nhà tôi có loài hoa tôi vẫn goi là hoa hành vì thân của nó ở dưới giống củ hành, nhìn xa cái lá của nó giống lá hành, nhưng hoa của nó màu hồng, ở trong có nhụy vàng và những tia màu tím xanh. Hương của nó nhẹ nhàng. Khi ấy là mùa nó nở rộ. Tôi thích nhìn những giọt sương đọng lại trên từng cánh hoa buổi sớm.



Rồi những chiều trời bắt đầu chuyển sang đông. Cơn gió mùa làm mọi thứ hiu hắt. Cái khí trời trở nên ảm đạm hơn bao giờ hết. Mỗi 5 giờ sáng khi ánh đèn cao áp không đủ làm sáng khoảng trời nữa là tôi biết sự băng giá sắp tràn về qua đây.




Một buổi tối nọ nhờ sự sắp đặt của con nhỏ mà tôi được đi ăn chè bưởi cùng anh. Cơn mưa vô duyên ập tới khiến chúng tôi cùng ngồi chờ. Lúc về đi qua cửa hàng hoa anh thấy tôi mải miết nhìn một bông hồng. Anh chạy vào rồi chạy ra.



- Chẳng có một bông hồng nào xứng đáng để tặng cho cậu cả.



Hôm đó, sau cơn mưa làm trời quang hơn một chút, nhưng ánh trăng thì bị nhòe đi. Tôi ngồi trên bậc cửa. Anh cũng ngồi cạnh tôi. Tôi nói vu vơ.



- 100 năm nữa, chẳng biết có ta ở trên đời này còn ngổi ở đây hỏi nhau?



Anh trả lời bằng một câu hỏi.



- 100 năm trước đây không biết có 2 người ngồi đây hỏi 100 năm sau có ai nhớ đến mình?



Tuyệt nhiên rất hợp ý tôi.



Anh hỏi tôi trăng hôm nay hình gì? Đơn giản vì anh cận mà không đeo kính.



Tôi trả lời.



- Hình trái tim. Và tất nhiên tôi chả nói ngoa, rõ ràng nó hơi nhòe mà, không có tròn vành vạnh, cũng chả khuyết.



Anh cầm tay tôi. Đúng là trẻ con thật. Tôi vẽ cho anh một cái đồng hồ chỉ luôn tới 100 năm sau, còn anh vẽ tặng tôi mặt cười. Thuơ học trò ai mà chẳng chơi trò đấy với cây viết.



Rồi trời cũng lạnh thật lạnh. Một buổi chiều tôi thấy có một cái xe hơi đậu gần nhà tôi. Tôi đang chuẩn bị đi học. Thấy anh đi cùng hai người lớn tuổi. Chắc có lẽ là bố mẹ anh. Tôi không chào mà đi qua như chưa từng biết. Hôm đó lòng tôi rối bời. Tôi cố gắng đứng từ lầu 4 mà nhòm về khu tập thể giáo viên. Ghét cây gạo già, ai bảo chắn hết tầm nhìn của tôi.



Lần đầu tiên tôi tham gia đá cầu, không phải vì ham vui mà ở vị trí đó tôi có thể nhìn thấy anh. Anh mang hết đồ chất lên xe. Tại sao anh không hề nói tiếng nào mà rời đi. Hình như anh có cố nhìn lại phía sau nơi tôi đang đứng. Hôm đó tôi thắt bím tóc 2 bên và mặc áo len màu tím.



Tôi trở về phòng thấy gần chỗ bàn học có 1 vật gì đó. Hình như là nhật kí. Nhưng nó đã bị khóa mã. Tôi quan sát thật kĩ và thây dòng này. C- Be- Na- H. Chỉ có tôi mới đủ thông minh để mở nó ra.



Ngày đầu tiên nhìn thấy em...



Ngày thứ 2 bị em té nước...



Ngày thứ 86. Hôm nay được ngồi cùng em ngắm mặt trăng hình trái tim. Được nắm tay em. Được em tặng cho một cái đồng hồ. Anh sẽ giữ nó lâu nhất có thể. Vậy là anh sẽ không rửa tay à? Nhưng nếu tụi bạn anh nó thấy, nó sẽ cười anh mất. Thôi cảm ơn em vì cái đồng hồ anh đã cất vào trái tim rồi.



...



Ngày thứ 95...



Ngày thứ 96. Hôm nay bắt được cái ảnh này của em trên tập vở. Nhìn em cười thật đáng yêu. Gán ảnh của em lên cái máy tính để mỗi lúc học được thấy em cười, ai ngờ dì của anh nhìn thấy hỏi ai đấy? Nên anh gắn ảnh của em vào đây. Nhìn em kìa. Sắp phải xa em rồi. Ngày mai anh phải đi Hà Nội chữa bệnh. Anh bị viêm xoang. Anh sẽ sớm về thôi. Tạm biệt em nhé.



Ngày thứ 97. Hôm nay em ở đâu mà giờ này anh mới được nhìn thấy em. Hôm nay nhìn em đẹp lắm. Những ngày tiếp theo hãy sống thật vui nhé cô bé. Hi vọng anh sẽ làm em buồn khi anh không còn ở đây nữa. Anh vẫn tức em lắm vì lần nào em cũng câu cá giỏi hơn anh. Nhớ nhé. Anh sẽ báo thù em. À, đi học nhớ đi trên vỉa hè nhé. Đừng để khi anh trở về mà em bị xây xát,một tí da cũng không được đâu. Anh nghe nói cách điều trị này rất đau, nhưng anh muốn khỏi để một ngày nào đó có thể cảm nhận hơi thở của em.



... Tôi thấy trống trải đến lạ. Những ngày tiếp theo tôi vẫn chơi cùng cô bạn thân, con nhỏ, chú chó REX và học nữa. Nhưng lòng người buồn như mùa đông vậy.

***



Cho tới một ngày chủ nhật cuối mùa đông. Tôi đang nô đùa với trái banh và REX thì cảm thấy vô vị. Tôi dẫn banh về nhà. Đi ngang qua thấy cái phòng bên nhà mở cửa. Lạ thật. Tôi có hàng xóm mà không hề hay biết. Tuy cái chân của tôi bước qua cửa phòng đó rồi nhưng nửa người trên thì đánh đu lại. Chả biết có phải là tôi quen 3 người này không? Chả biết có phải là anh không? Hay là ai khác.



À há. Tôi làm như chả có chuyện gì. Vẫn học bình thường. Buổi tối hôm đó tôi khao mọi người vì đạt 2 giải nhất trong cuộc thi khoa học trẻ nhà trường. Anh cũng được mời tham dự. Dĩ nhiên rồi. Tụi trẻ con được ăn bim bim, trái lựu và anh thì tách hạt dẻ cho tôi. Một ngày thật vui.



Quãng thời gian đó đẹp lắm. Thi thoảng có chiều tôi và anh lấy xe cào cào đi loanh quanh ( Mẹ tôi bảo con gái mà đi xe cào cào giống con trai? Còn tôi thì muốn như vậy cho nó giống anh). Đi qua hai cây cầu. Anh bảo thế này chắc là 2 đứa đỗ đại học cả. Tôi vui lắm.



Thi thoảng lại qua chỗ bạn anh ấy, cùng là bạn lớp 13. Chúng tôi ngồi ăn uống, hát hò. Lúc về băng qua một đống cát, anh kéo tôi lên một cách mau lẹ. Tôi thích cầm tay anh.



...



Đã đến lúc chúng tôi nhận thành tích thi thử đại học và quyết định thi trường gì. Rất mừng vì cả hai đều thi điểm rất cao.



Anh trở về nhà để chuẩn bị vì giờ này chúng tôi thi tốt nghiệp nên mọi hoạt động học thêm đều dừng lại. Trước khi về anh dán lại nhà cho tôi. Anh lấy giấy fax của bố anh để trang hoàng nhà cho tôi. Sau khi dán xong mới nhận ra nó bị in hình nếu chúng tôi cọ vào. Thế là chúng tôi tha hồ sáng tạo, in bàn tay và bàn chân lên tường. Xong nhìn nhau cười thật đã. Anh nói sau này tôi cứ giữ nụ cười này nhé.



Tạm biệt anh một thời gian dài. Ôi! cứ gặp gỡ rồi lại chia li.



Tôi lại nợ anh thêm một lần nữa, khi mà tôi ngủ quên trong một lần thi. Và anh tơí đập cừa phòng thình thịch. Tôi vội vã ngồi lên xe anh phóng như bay. May quá tôi chỉ đi trễ 5 phút. Tôi chỉ kịp hỏi anh, tại sao anh ấy đã ở đó. Anh chỉ trả lời rằng đó là linh cảm thôi. Chắc có lẽ tôi có thói quen ngủ say sưa mỗi buổi trưa hè mà lộng gió. Hôm đó trời cũng vậy.



Tôi chỉ biết rằng anh đã đậu đại học.



Tôi cứ ngỡ rằng sẽ có cơ hội để cảm ơn anh một lần. Và cũng có cơ hội để nói với anh một lần về việc tôi đã từng thích anh như thế nào. Nhưng với tôi phải có sự nghiệp mới có tất cả.



...



Thời gian thấm thoát thoi đưa. Khi tôi gặp lại anh thì anh đã sánh buớc bên một người khác.



Tôi cười và bước đi.



Kí ức đẹp là tuổi thơ tôi. Đến nỗi, nỗi buồn cũng chỉ là man mác.



Ngố quá anh ơi. Anh đã lấy băng sửa ống nước để băng chân cho em đấy...



Lần cuối cùng trở về khu tập thể giáo viên, đi lại trên con đường nho nhỏ, ngắm cây gạo thả những bông trắng muốt vào trong gió. Lắng nghe bài hát có câu...bóc từng lớp bụi thời gian...



Tớ chúc cậu hạnh phúc nhé_ anh!
Read more…